Bạn đã bao giờ rơi vào hoàn cảnh éo le như thế này chưa?
1
Cách đây khoảng 3 tháng tức là khi vào hạ, tôi đặc biệt thích dáng sandal quai mảnh-cao 7cm-gót vuông-màu đen nên mặc dù đang bị hết tiền vẫn cố gắng ôm về một “em” bằng chất liệu da lộn rõ xinh. Rất khó diễn tả thành lời niềm vui thích lúc đó, dù biết rằng mua xong tôi sẽ phải tiết kiệm tiêu pha suốt cả tháng trời, và thậm chí đôi sandal này còn rộng hơn chân tôi 1 size. Thì bạn biết đấy, yêu thời trang mà, gặp đúng style mình thích là phải nhích thôi! 😀

Lí do tôi thích style này đơn giản lắm: tôn chân, tôn dáng, bước đi rất vững, mix được với nhiều đồ, và phù hợp tuyệt vời với thời tiết mùa hè nóng bức. Đây là một trong những lần mua sắm tôi ưng ý nhất. Bất cứ lúc nào xỏ đôi sandal này vào chân cũng đều tăng thêm độ sang chảnh hiện đại cho outfit. Tôi là người dùng rất giữ đồ, lại còn chọn local brand có uy tín để gửi gắm niềm tin nên vẫn đinh ninh là ít nhất phải sử dụng được 1 – 2 mùa. Vậy mà chuyện đâu có ai ngờ…
2
Một sáng đầu tuần đi làm như bao ngày, tôi chọn outfit đen trắng rồi xỏ chân vào đôi sandal yêu quý. Đi đến gần công ty, tôi hơi đói nên rẽ vào quán ăn ngay gần đấy, định bụng sẽ tranh thủ 15′ lấp chỗ trống cho cái dạ dày đang kêu gào. Tôi đi sớm 1 tiếng đồng hồ cơ mà, tha hồ thoải mái. Ngay khi dựng chân chống xe máy xuống trước quán tôi bỗng thấy chân phải có hiện tượng lạ… cảm giác như phần đế giầy lỏng ra. Vấn đề là tôi quen quán này, ăn rất nhiều lần rồi nên nhân viên quen thuộc ào ra mời chào. Giờ quay đầu bỏ đi thì kì quá, nên tôi bất đắc dĩ bước xuống. Từ chỗ xe tôi đến ghế ngồi chỉ mấy bước chân, chắc là vẫn trụ được.
Nhưng đời không đơn giản thế, khi tôi bước đi đúng 2 bước thì gót giầy chân phải rơi hẳn ra. Giầy màu đen nổi bật trên nền vỉa hè, trước toàn thể nhân viên và khách tại quán. Bình thường quán đông lắm, bận luôn tay luôn chân. Nhưng hôm nay đang dịch Covid nên lượng khách ít hơn, nhân viên cũng thong thả. Bộ dạng khập khiễng bên thấp – bên cao tôi lại càng bị chú ý hơn. Haizzz, nhục mặt quá đi mất!

Nếu bạn hỏi tôi là trong tình huống như thế cần phải làm gì thì câu trả lời sẽ là:
“Làm thing đi!” – có nghĩa là bỏ qua luôn, mặt dày lên, tập trung vào việc khác, để kệ cho cơn nhục tự qua nhanh chóng.
Bằng cách nào á?
Đây, tôi bình tĩnh như không, quay lại nhặt gót giầy, rồi kiễng chân phải lên cho bằng bên trái và bước thêm 2 bước nữa đến bàn ăn. Ngồi xuống ghế, tôi tự tin gọi suất đắt nhất trong menu. Đấy, ăn cho thật no và ngon lành đã, rồi sẽ tìm cách!
Lăn tăn duy nhất của tôi lúc ấy chỉ là lát nữa bước ra tính tiền và lấy xe (bao gồm quay xe, dắt xe trước mắt bao nhiêu người) sẽ bước đi như nào, còn khi ngồi lên xe rồi thì vô tư hết. Tôi đã nghĩ đến việc đi chân đất luôn nhưng lại sợ nhỡ dẫm phải vật sắc nhọn gì đấy. Cuối cùng, ăn xong tôi gọi bé nhân viên đến tính tiền luôn tại bàn. Cũng may bạn ấy rất tâm lý, không bắt tôi tự ra chỗ chủ quán để thanh toán như mọi lần nên bớt được 1 nỗi lo. Sau đó lúc tôi đứng dậy ra lấy xe thì mọi người lại mải phục vụ nhóm khách mới nên tôi nhanh chóng rời khỏi quán mà không bị chú ý nhiều. Ngồi lên xe rồi tôi phi ngay ra shop giầy gần đấy nhất để tìm bằng được 1 đôi thay thế. Đồng hồ lúc ấy báo còn 30 phút là đến giờ làm.
3
Tôi mất 10 phút nghe chủ shop giầy tư vấn lên xuống 3 mẫu mới nhất cực chất chơi nhưng không phù hợp style công sở.
Lại phải tìm shop khác.
Tôi để chân trần phóng xe đi luôn vì đồng hồ báo chỉ còn có 15 phút.
Đặt bàn chân lên phanh xe và cần số nóng giẫy vì nắng, tôi vít ga hướng về phía shop giầy ngay mặt đường cách chỗ làm vài bước chân. Lần này 100% đắt rẻ gì cũng phải mua rồi. Tôi lao đi bằng vận tốc của những ngày muộn giờ nhất từng trải qua.
Để rồi nhận ra…
Hóa ra tôi đã nhầm, cơn nhục chưa hề qua đi. Nó đột ngột quay trở lại khi chủ shop thứ 2 lại là nam giới. Anh chủ shop nhiệt tình bao nhiêu tôi càng “thảm” bấy nhiêu. Cái bộ dạng chân đất này phải giải thích như nào bây giờ?!! Giời ạ!!!
Mà khoan, may quá, bên này sàn nhà lau sạch bóng, cả chủ lẫn khách bỏ giầy dép bên ngoài. Có lẽ chủ shop làm vậy để khách hàng không gặp trở ngại trong việc đi thử sản phẩm. Thông minh thật!
Và còn may hơn nữa khi người tư vấn cho tôi là chị gái của anh kia – rất nhiều kinh nghiệm mix đồ, nên chị đưa ra đôi nào tôi thấy ưng đôi đó. Việc mua bán diễn ra nhanh chóng vì tôi chọn được một đôi sandal thay thế vừa size lại còn êm chân. Tuy giá hơn đắt hơn trung bình chút xíu và dáng gót giầy không đẹp được như đôi cũ vừa hỏng nhưng bù lại cảm giác chất lượng tốt hơn hẳn. Tôi có thể đi bộ nhẹ nhàng bằng đôi này mà không bị mỏi như trước.

Chân tôi khó mua đúng size. Mỗi lần shopping lại là một cuộc hành trình đi tìm size đúng không có hồi kết. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi mua được đôi giầy cực kì vừa vặn trong vòng chưa đầy 10 phút. Nhờ vậy nên dù gặp sự cố giữa đường, nhưng tôi vẫn đi làm rất đúng giờ. Cái tuyệt vời khi được người bán hàng tư vấn tận tâm là ở đó!
4
Lại nói về những lần gặp phải “tai nạn thời trang” và những pha xử lí chớp nhoáng, tôi có vài lần lâm vào cảnh dở khóc dở cười. Tiêu biểu nhất trong số đó phải kể đến:
– Đang sải bước tự tin giữa sảnh tòa nhà sang chảnh thì một bạn gái chạy lên nói nhỏ: “Đằng sau chân váy bị tuột chỉ kìa bạn ơi!”
– Đang lấy số thứ tự chờ đến lượt ở ngân hàng thì phát hiện khóa váy toạc ra phía sau.
– Đang vội vàng chạy lên cầu thang lấy đồ để quên thì túi đeo đứt xích trôi tuột xuống đất.
– Đang tươi cười hồ hởi giao lưu hỏi thăm mọi người thì nhận ra bị tuột cúc áo trước ngực.
– Đang tập trung làm việc thì thấy tóc từ từ xõa xuống mắt, hóa ra dây buộc tóc đã đứt từ bao giờ…
Mỗi tình huống lại có hoàn cảnh riêng, nên tôi đều có cách xử lí khác nhau. Nếu còn có những lần xui xẻo tiếp theo, tôi sẽ viết câu chuyện về chuỗi fashion accident và cách xử lí phiền toái triệt để nhất.
